Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

NGỢI CA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VÀ DI CHÚC CỦA NGƯỜI LÀ ĐẠO LÝ “UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN” CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM VÀ CỦA CẢ DÂN TỘC VIỆT NAM


Gần đây, nhân dịp kỷ niệm 50 năm thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, các thế lực thù địch lại điên cuồng lợi dụng xuyên tạc, âm mưu hòng chống phá cách mạng Việt Nam và bôi nhọ thân thế, sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh

ĐẢNG TA LÀ ĐẠO ĐỨC, LÀ VĂN MINH, LÀ MÙA XUÂN DÂN TỘC


Sắc xuân Canh Tý năm 2020 đang ngập tràn đất nước ta, dân tộc ta. Xuân về rạo rực làng quê, phố phường, mang theo niềm tin và sự kỳ vọng của con dân đất Việt vào một mùa xuân mới của đất nước. Và có một sự tình cờ rất đặc biệt với người dân Việt Nam, đó là cứ mỗi độ xuân về cả dân tộc lại náo nức chào đón, kỷ niệm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Mùa xuân với Đảng, Đảng với mùa xuân đã trở thành một cặp song hành với sự tin yêu và chào đón của mỗi người con đất Việt: MỪNG XUÂN, MỪNG ĐẢNG.

CẢNH GIÁC VÀ CHỦ ĐỘNG LÀM THẤT BẠI ÂM MƯU, THỦ ĐOẠN PHÁ HOẠI CÔNG TÁC NHÂN SỰ ĐẠI HỘI ĐẢNG CÁC CẤP


Phá hoại công tác nhân sự, tuyên truyền, xuyên tạc về công tác chuẩn bị nhân sự phục vụ Đại hội Đảng các cấp tiến tới Đại hội XIII của Đảng là những mưu đồ hết sức tinh vi, xảo quyệt của các thế lực thù địch nhằm phá hoại an ninh chính trị nội bộ, phá hoại sự kiện chính trị quan trọng của đất nước, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo đất nước của Đảng Cộng sản Việt Nam và chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta.

“BÁO SUY THOÁI” – MỘT LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC, PHỦ NHẬN VAI TRÒ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM


Thời gian qua, hùa theo những kẻ phản động, bất mãn, trên blog danlambao có bài viết: “Báo suy thoái – cán bộ mơ hồ – nghị quyết bơ vơ” đã xuyên tạc vai trò và thành tựu lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là luận điệu biến tướng, kế tiếp của những kẻ phản động cho rằng ở Việt Nam “không có tự do báo chí”, là do “ở Việt Nam không có báo chí tư nhân”? Luận điệu cho rằng Đảng ta để “Báo chí suy thoái” là phản động, cần bác bỏ trên cơ sở lý luận và thực tiễn sau đây:

Không để bảo thủ trở thành “sợi dây” trói buộc sự tiến bộ


Không chỉ ở Việt Nam mà với mọi quốc gia, dân tộc, tư tưởng bảo thủ được xem là một rào cản lớn, một “sợi dây” trói buộc sự vận động, phát triển của xã hội.

Trân Văn – Con virus gieo rắc nỗi sợ hãi, hoang mang trong cộng đồng


Gần đây trên các trang mạng xuất hiện bài viết của Trân Văn với tựa đề: “2019 nCoV và Việt Nam: chính quyền thật sự đáng sợ”, đã đưa ra những lời bịa đặt, xuyên tạc trắng trợn về tình hình dịch bệnh viêm phổi cấp do virus Corona mới tại Việt Nam; quan điểm của nhà nước, chính phủ Việt Nam về phòng, chống dịch bệnh cũng như cách thức chính quyền Việt Nam ứng phó với dịch bệnh. Y chính là con virus gieo rắc nỗi sợ hãi, hoang mang trong cộng đồng.
Vậy đâu mới là sự thật về những l

Căn bệnh thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm cần phải được chữa trị!


Hiện nay, thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm đang trở thành căn bệnh ngày càng trầm trọng, lây lan trong xã hội. Dân tộc ta vốn có truyền thống đoàn kết, “tương thân, tương ái”, “thương người như thể thương thân”, “lá lành đùm lá rách”… Truyền thống ấy luôn được Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm, vun đắp nhằm mục tiêu xây dựng một nước Việt Nam: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.
Hơn 30 năm đổi mới, đất nước đã đạt được những thành tựu to lớn có ý nghĩa lịch sử; kinh tế ngày càng khởi sắc, đời sống người dân ngày càng được cải thiện. Song, những tác động từ mặt trái của nền kinh tế thị trường, sự du nhập lối sống nước ngoài, nhất là lối sống thực dụng không phù hợp với truyền thống văn hóa và đạo lý dân tộc đã khiến một bộ phận trong xã hội ngày càng trở nên vô cảm, thờ ơ, thiếu trách nhiệm và trở thành căn bệnh làm mờ nhạt những truyền thống tốt đẹp đó.
Hiện nay, trên nhiều diễn đàn, các phương tiện thông tin truyền thông đã cảnh báo và đưa nhiều minh chứng về sự thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm gây bức xúc trong xã hội. Thờ ơ, vô cảm đã cho thấy sự thể hiện trơ lì về cảm xúc, dửng dưng trước các sự việc xung quanh; thờ ơ với nỗi đau khổ, mất mát của người khác, chỉ biết quan tâm đến lợi ích của mình. Chính sự thờ ơ, vô cảm ấy mà thấy tốt không ủng hộ, thấy xấu không lên án, ngại va chạm tạo điều kiện, tiếp tay cho cái xấu, cái ác nảy nở.
Không thể đổ lỗi cho nền kinh tế thị trường. Bởi lẽ, trong xã hội vẫn không thiếu những người tốt, những câu chuyện về “người tử tế”, những câu chuyện ấm áp lòng người như những hiệp sĩ đường phố, về người đi xây cầu từ thiện, những tấm gương quên mình cứu người giữa dòng nước lũ; tấm lòng của các nhà hảo tâm chung tay ủng hộ những mảnh đời khó khăn, bất hạnh trong cơn hoạn nạn… đã góp phần xây dựng lối sống hướng thiện, một xã hội, cộng đồng tốt đẹp, nhân văn…
Để chữa trị căn bệnh này cần phát huy vai trò, sức mạnh của toàn dân. Đẩy mạnh các hoạt động giáo dục, tuyên truyền làm thức dậy tình thương yêu con người, đồng loại, sự hy sinh và trách nhiệm đối với xã hội. Đồng thời, phát huy vai trò của các cơ quan chức năng, chính quyền các cấp, các tổ chức đoàn thể chính trị, xã hội và cá nhân trong đấu tranh, ngăn ngừa căn bệnh thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm; khuyến khích các hoạt động nhân ái, bao dung, nghĩa hiệp, chống lại cái xấu, vun đắp và xây dựng những giá trị văn hóa, đạo đức truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.
Ngọc Bảo ST