Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

Chúng ta có mất đảo hay không?

* Hoàng Sa
Muốn biết Hoàng Sa đã mất như thế nào có lẽ các bạn nên hỏi Mỹ là rõ nhất. Như các bạn đã biết, Việt Nam Cộng hòa đã để mất toàn bộ Hoàng Sa vào tay Trung Quốc. Năm 1974, chính Mỹ đi đêm với Trung Quốc rồi làm ngơ cho Trung Quốc chiếm toàn bộ Hoàng Sa từ tay Việt Nam Cộng hòa. Nhưng Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam ta vẫn trước sau như một tuyên bố chủ quyền với Hoàng Sa. Ngư dân ta vẫn ngày đêm ra Hoàng Sa đánh bắt để khẳng định chủ quyền mặc dù bị tàu Trung Quốc xua đuổi và húc chìm, nhưng không bao giờ chửi bộ đội của ta hèn.
Bởi vì quân với dân ta hằng ngày vẫn đấu tranh để khẳng định chủ quyền, những va chạm đâm húc vẫn xảy ra hằng ngày hằng giờ. Nếu không tin, các bạn làm ngay chuyến du lịch ra Lý Sơn rồi tiếp xúc hỏi han ngư dân đánh bắt tại ngư trường Hoàng Sa xem tình quân dân của họ khăng khít, hỗ trợ nhau như thế nào nhé!! Vậy mà người trong bờ đọc mấy tin tức kích động rồi cứ gào lên chửi cả Đảng, chửi cả Chính phủ hèn. Chúng ta nên hiểu, tranh chấp lãnh thổ trên biển là vấn đề hết sức nhạy cảm, không phải động tí là lái tàu chiến ra mà bắn nhau, nó sẽ ảnh hưởng đến tồn vong của cả dân tộc. Với tiềm lực của Việt Nam so với Trung Quốc hiện nay cũng không thể đem quân đội đánh chiếm lại Hoàng Sa được. Chỉ cần nhẹ nhàng thế này, Trung Quốc nó chả cần đánh đâu, nó đã chặn luôn dòng chính sông Mekong bằng 7 cái đập thủy điện khổng lồ rồi, giờ nó chỉ cần không xả xuống thôi là hàng chục triệu dân Đồng bằng sông Cửu Long sẽ vô cùng khốn đốn.
Chắc hẳn các bạn đều biết đến câu ca “Chín dòng Cửu Long nuôi lớn các con thơ” hay câu ca “Chín dòng Cửu Long như chín con Rồng” chứ? Như thế là các bạn hiểu tầm quan trọng của con sông Mekong như thế nào rồi đấy. Thế nên những ai đòi cướp lại Hoàng Sa bằng máu của các chiến sĩ bộ đội thì hãy tìm hiểu kỹ hơn đi trước khi thể hiện mình bằng võ mồm.
* Trường Sa
Quân đội nước CHXHCN Việt Nam chỉ để mất mỗi đảo chìm Gạc Ma năm 1988 (trong một lần tử thủ kiên quyết giữ đảo – 64 chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng). Từ đó đến nay chưa bị mất thêm đảo nào, thậm chí Việt Nam là nước giữ và bồi đắp thêm nhiều đảo nhất ở Trường Sa.
Việt Nam liên tục xây dựng các căn cứ quân sự hậu cần của mình và tăng số lượng kiểm soát trên các đảo, từ 5 đảo ban đầu tiếp nhận từ tay Việt Nam Cộng hòa, hiện chúng ta đã kiểm soát và quản lý trên 21 rạn san hô và đảo đá, 14 cơ sở trên các bãi cạn, vậy thử hỏi là bán đảo hay thu về??? Và cũng nói lại cho rõ: Việt Nam đang là nước giữ và quản lý nhiều đảo nhất ở Trường Sa. Quân đội ta vẫn ngày đêm giữ chắc tay súng canh giữ chủ quyền biển đảo cho quê hương, thậm chí Chính phủ ta còn xây dựng rất nhiều nhà giàn giữa biển khơi để canh giữ vùng biển của ta. Mọi người thấy nước nào giữ biển bằng cách xây dựng nhà giàn giữa biển chưa? Giông bão, thiếu thốn đủ bề vẫn bám trụ, vậy mà có một số người trong bờ cứ tuyên truyền và khẳng định như đinh đóng cột rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc rồi, Chính phủ Việt Nam đã bán hết đảo. Nếu là một người hiểu chuyện, thử hỏi khi nghe bọn chống phá xuyên tạc như thế có bất bình không?
Ở hội nghị ASEAN vừa rồi, Việt Nam ta là nước lên án mạnh mẽ nhất việc Trung Quốc quân sự hóa ở biển Đông. Việt Nam cũng là nước hăng hái nhất vận động các nước ra Bộ quy tắc ứng xử chung ở biển Đông (COC). Chính phủ ta cũng không ngừng đưa vấn đề Trung Quốc quân sự hóa biển Đông đến khắp các diễn đàn quốc tế lớn nhỏ, từ song phương tới đa phương. Chúng ta cũng đưa vấn đề này vào tất cả các tiếp xúc quan hệ ngoại giao quốc tế với tất cả các nước trên thế giới. Gặp nước nào Chính phủ ta cũng kêu gọi duy trì ổn định hòa bình ở biển Đông, để kéo sự ủng hộ cho Việt Nam. Chính phủ ta cũng hợp tác với rất nhiều nước để khai thác tài nguyên ở biển Đông như Nga, Mỹ, Tây Ban Nha… nhằm kéo lợi ích của các quốc gia đó vào biển Đông. Hằng ngày các tàu cảnh sát biển, kiểm ngư của ta vẫn trực chiến để bảo vệ ngư dân, bảo vệ việc khoan thăm dò và khai thác tài nguyên trước việc phá hoại của tàu Trung Quốc. Vậy mà có một bộ phận không nhỏ trong bờ vẫn cứ gào ra rả chửi Đảng, chửi Chính phủ bán biển đảo cho Trung Quốc, đòi phải “mạnh tay”, đòi phang Trung Quốc bằng máu và sinh mạng chiến sĩ…
Đảng và Chính phủ ta đấu tranh bằng hòa bình và luật pháp quốc tế, khẳng định độc lập chủ quyền bằng quan hệ quốc tế, vị thế trên chính trường quốc tế, chứ không phải bằng cách mang quân đội, tàu chiến và sinh mạng chiến sĩ bộ đội ra phang nhau với Trung Quốc rồi để Trung Quốc có cớ gây chiến với Việt Nam. Chưa biết thắng thua nhưng chắc chắn Việt Nam sẽ tụt hậu cả trăm năm. Vì thế các bạn hãy dừng ngay cái tư tưởng hung hăng, rằng chúng ta đang sợ Trung Quốc, rồi bài Trung Quốc đi. Bởi vì dù thế giới có xoay chuyển như thế nào đi nữa, biên giới vẫn không thay đổi được và chúng ta vẫn phải sống cùng “anh bạn láng giềng” xấu tính kia.
Cũng xin hỏi đi biểu tình chống Trung Quốc có đòi lại được đảo nào không các bạn? Có làm Trung Quốc nó yếu thêm tí nào không, hay chỉ làm cho chính nội tình đất nước chúng ta thêm phần rối ren? Các bạn chưa rõ sự tình, chưa rõ vấn đề đã kéo nhau xuống đường gây hỗn loạn. Chưa có phát súng nào của giặc ngoại xâm nổ ra nhưng trong nhà đã đổ máu và đầy thương tích. Dân tộc ta vốn có truyền thống yêu nước thương nòi và tinh thần đoàn kết của dân tộc ta luôn là biểu tượng đẹp trước mắt bạn bè thế giới.
Cuối cùng chỉ mong tất cả chúng ta NÊN ĐỌC, HIỂU ĐÚNG VÀ HÀNH ĐỘNG ĐÚNG.
Thường dân

ĐỪNG CHỐI BỎ TỔ QUỐC, QUÊ HƯƠNG MÌNH


Chắc hẳn chúng ta chưa quên câu tuyên bố của ông Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt ngày 20/9/2008, tại trụ sở ỦBND TP. Hà Nội, rằng : “Tôi đi nước ngoài rất nhiều, tôi cảm thấy rất nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam”, câu nói này đã đụng chạm đến lòng tự hào về Tổ quốc Việt Nam và đã từng gây một phong trào phản đối mạnh mẽ đối với những ai dám động chạm đến quê cha đất tổ.
Gần đây, tôi lại đọc trên Facebook những dòng như “Nhục thật, ước gì tôi không phải là người Việt Nam”, “đi nước ngoài bây giờ không dám nói mình là người Việt Nam”….Đọc xong những câu này tôi cảm thấy vô cùng phẫn nộ, và với tư cách là một người dân Việt Nam thì tôi không thể chấp nhận được.
Người ta vẫn thường luôn cúi đầu cảm phục cái chính nghĩa cho dù cái chính nghĩa đó đến từ một chiếc áo rách với cái nón rơm đạm bạc, hay đến từ một trái tim nằm trong thân thể xanh xao, gầy đói. Việt Nam bước ra từ hai cuộc chiến, so với nhiều nước thif còn nghèo, còn chậm tiến, nhưng Việt Nam có cái đẹp của một dân tộc có chính nghĩa, có nền văn hóa trải dài và tồn tại qua nhiều thiên niên kỷ. Nét đẹp không thể bình phẩm bằng hình hài bên ngoài, mà chính ở nội hàm sung mãn qua bao nhiêu thời đại. Cái đẹp mà chúng ta gọi là “Quê hương” – và chỉ có người của xứ sở đó, mới cảm nhận được hoàn toàn hương sắc, mùi vị đặc trưng, đặc thù, của miền quê họ. Dọc dài đất nước, theo cùng năm tháng của lịch sử, là những tranh đấu, khai phá, dựng xây đầy tự hào trải qua bao thế hệ, mà có khi, ở vài khúc sử, là những hiện tượng, biến động khiến toàn thế giới phải biết đến.
Tình yêu chân chính bao giờ cũng bộc phát từ tấm lòng chân thật và gần như là vô điều kiện. Yêu quê hương cũng vậy. Nếu chỉ yêu Việt Nam, khi Việt Nam giàu mạnh thì đó có thể gọi là tình yêu quê hương không? Chối bỏ quê hương bởi cho rằng ở nơi đó còn có những sai trái, có nhiều tệ nạn? Tổ quốc không bao giờ sai, chỉ có con người mới làm điều sai. Tất cả, mọi sai lầm, mọi nhục, vinh đều đến từ con người. Bất cứ một công dân trong một quốc gia nào cũng phải nhận biết rõ điều khác nhau giữa quê hương, đất nước và con người, hay hệ thống chính quyền. Người ta có thể và có quyền ghét bỏ hoặc tẩy chay chính quyền, hoặc không nhìn nhận một cá nhân hay tổ chức nào đó của một quốc gia. Nhưng không ai có thể gộp cá nhân, chính quyền, vào chung với tổ quốc để rồi ghét bỏ. Đó là một việc làm rất ấu trĩ. Và không chỉ Việt Nam, đất nước nào cũng có hai mặt: tốt và xấu. Cùng cố gắng đẩy lùi cái xấu, vươn lên cái tốt mới là những người công dân chân chính có Tổ quốc.
Tôi biết những người chê bai, cảm thấy xấu hổ khi là công dân Việt Nam, họ vừa mới chấm gót xuất khẩu lao động, đi du học nước ngoài được mấy năm, khi vừa sống chớp nhoáng ở những nơi hoa lệ ngoại quốc, hoặc cũng có người ngồi ở nhà nghe người ta chê bai đất nước cũng vội “tự nhục” mà khinh rẻ quê cha đất tổ của mình. Bập bẹ nói “lơ lớ” vài tiếng nước ngoài đã vội trách tiếng mẹ đẻ. Tôi nghĩ họ là người không có tự tôn dân tộc, càng không đáng mang giống nòi con rồng cháu tiên.
Trong lòng tôi, dù có phải sống xa Việt Nam, dù có mang quốc tịch nào đi nữa, tôi vẫn luôn hướng về Việt Nam và nhìn nhận đó là nơi tôi sinh ra và… nằm xuống.
Thường Dân

BỨC XÚC

Người dân xã Khánh Thành, huyện Yên Thành bức xúc phản đối linh mục Đặng Hữu Nam quậy phá, chửi bới chính quyền, bảo kê cho các đối tượng khủng bố Việt Tân, gây chia rẽ đoàn kết lương giáo, gây mất an nịn trật tự lại làng quê vốn yên bình từ bao đời nay kể từ khi Nam về làm quản xứ Mỹ Khánh.
P/s: ở đâu có giặc họa ắt sẽ nổi lên phong trào đấu tranh để bảo vệ bình yên quê hương, đất nước của người dân, chân lý đó ko bao giờ thay đổi, khiến bọn giặc dù có lưu manh đến mấy cũng ko làm đc gì

CÓ Ở ĐÂU BÌNH YÊN NHƯ VIỆT NAM ?


=====
Trên thế giới có hơn 200 quốc gia và vùng lãnh thổ nhưng được mấy đất nước yên bình, không giao tranh đổ máu, không phiến quân nổi loạn, không khủng bố như Việt Nam?
Nhìn ở khu vực Đông Nam Á, Thái Lan khốn khổ với phiến quân Hồi giáo Pattani, Myanmar đau đầu với phiến quân Kokang, Indonesia bó tay với phiến quân Aceh, Philippines ôm hận với phiến quân khủng bố Maute lẫn Abu Sayaf,…Cả Singapore, Indo, Malaysia lẫn Thái Lan và Philippin đều đang đau đầu với vấn nạn khủng bố.
Nhìn ra châu lục, Nhật Bản bị nhóm tội phạm Yakuzad quấy nhiễu, trước đây còn có giáo phái Aum với trò khủng bố khí độc trong tàu điện ngầm. Bán đảo Triều Tiên thì khỏi nói, căng như dây đàn vậy. Khu vực Trung Đông là điểm nóng của toàn cầu thì khỏi phải bàn. Kể cả Trung Quốc cũng từng nhức nhối với vấn đề khủng bố bằng kim tiêm ở khu tự trị Duy Ngô Nhĩ.
Nhìn ra thế giới, nước Mỹ thì nổi tiếng với các vụ giết người hàng loạt cũng như các băng đảng mafia đánh giết người do luật cho phép công dân sở hữu súng đạn ở nước này. Và giờ đây thì chân rết khủng bố cũng đã gõ cửa nước Mỹ rồi.
Nước láng giềng của Mỹ là Mexico thì luôn có số cảnh sát thương vong đứng đầu thế giới do các băng đảng mafia buôn bán ma túy hoạt động rất mạnh. Các nước Nam Mỹ hầu hết cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự Mexico mà cũng chẳng có phương án giải quyết lâu dài.
Các nước châu Âu đối mặt với tình trạng người di cư cũng như nỗi lo do khủng bố đã bắt đầu chuyển hướng vào châu Âu mà các vụ khủng bố ở Pháp, Anh là điển hình. Thậm chí là một đất nước như Nga cũng đối mặt với vấn đề khủng bố này. Ở Ukraine thì sao? Chia rẽ và xung đột từ lâu rồi mà chẳng có lối ra.
Châu Phi thì sao? Xung đột sắc tộc, đói nghèo và chiến tranh liên miên nên châu Phi nghèo vẫn hoàn nghèo. Nếu phải kể ra thì nhiều lắm. Như “tam giác chết” ở châu Phi, hay phiến quân Boko Haram ở Nigeria, nội chiến ở Sudan,…
Nhìn thế giới đầy bất ổn như vậy nhưng nếu ở Việt Nam vẫn có thể “bình chân như vại”, được uống trà ngắm dòng đời trôi khi bạn rảnh rỗi, một viễn cảnh không phải đất nước nào cũng có.
Vậy nên, không có lý do gì để đánh đổi sự yên bình hiện tại để đi theo cái bánh vẽ “dân chủ”, “nhân quyền” hay “chính nghĩa quốc gia” của mấy tên dâm chủ cả.
=====
Ảnh : Tòa tháp Landmark 81 ở Thành phố Hồ Chí Minh

LÁ THƯ CỦA CÁC MÁC GỬI CON GÁI


Con ơi! Dù con sợ Tình yêu, Tình yêu vẫn cứ đến. Nếu là nguồn vui thì con phải nâng niu nó như một người mẹ âu yếm đứa con nhỏ. Nếu đấy là một vết thương lòng thì cũng có thể làm con vương vấn, nhưng rồi tình yêu sẽ lại băng bó cho con.
Con đừng bao giờ tự hỏi rằng người yêu con có xứng với con không?Cái thứ Tình yêu mà lại mặc cả như món hàng ngoài chợ thì không còn gọi là tình yêu được nữa. Yêu là không so tính thiệt hơn, con ạ!
Nếu người con yêu là một người nghèo khổ thì con sẽ cùng người ấy chung sức lao động để xây đắp tô thắm cho Tình yêu. Nếu người yêu của con già hơn con thì con làm cho người đó trẻ lại với con. Nếu người yêu con bị cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc nhất đời họ. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con nghĩ và làm đúng lời cha dạy.
Nhưng con cũng phải luôn tự hỏi xem người đó yêu con vì lẽ gì. Nếu người đó yêu con vì sắc đẹp, con nên nhớ sắc rồi sẽ tàn. Nếu người đó yêu con vì có chức tước cao thì khẳng định người đó không yêu con, con hãy từ chối và bảo họ rằng địa vị không bao giờ làm sung sướng cho con người, chỉ có sự làm việc chân chính mới thoả mãn lòng người chân chính.
Con phải độ lượng, phải giàu lòng vị tha nếu có sự hối hận thực sự. Con phải chung thuỷ với người con yêu. Nếu con làm mất hai chữ quý báu ấy, con sẽ hổ thẹn không lấy gì mà mua lại được. Con sẽ không được quyền tự hào với chồng, với con, với xã hội. Nếu con dễ dàng để cho 1 kẻ xa lạ nào đó đặt cái hôn gian manh bẩn thỉu lên môi con, thì trước khi hôn họ đã khinh con, đang khi hôn họ cũng khinh con và sau khi hôn họ càng khinh con hơn nhất.
Ai sẽ vì con mà chăm sóc đời con, vui khi con có tin mừng, buồn khi con không may, nhất định đó là chồng con.
Con hãy yêu đi, tha thiết yêu đi, yêu như trước kia mẹ con đã yêu cha.
Cha của con
Karl Marx.

CÓ THỂ BẠN KHÔNG BIẾT?


Chủ thầu Hàn Quốc, giám sát Nhật Bản làm cao Tốc Đà Nẵng Quảng Ngãi 34.000 tỷ vừa làm xong đã ổ gà ( Họ đang cúi đầu xin lỗi). Thế mà cứ bảo cộng sản này nọ, cứ bảo cộng sản ăn bớt ăn xén.

Con đường nào cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh khi đến Mỹ?


**********
Ngay sau khi máy bay hạ xuống, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã được đón tiếp như "người hùng" tại sân bay quốc tế Houston. Hàng chục máy ảnh, máy quay chĩa vào phỏng vấn, tung hô - điều mà các mấy anh chị "dân chủ" trong nước có mơ cũng không tưởng tượng nổi.
Nhưng thấp thoáng trong không khí tưng bừng đó, người ta thấy nhiều người trong đoàn đón blogger Mẹ Nấm khoác lá cờ ba sọc hay in hình cờ ba sọc trên điện thoại, quần áo. Chỉ cần nhìn vậy thôi, chúng ta biết đám đón Mẹ Nấm chính là thành viên các tổ chức phản động ở hải ngoại, những kẻ mà từ trước đến giờ là tài trợ chính cho Quỳnh. Chúc mừng, tươi cười thế thôi, nhưng cũng ngầm ý xác định "mày giờ là người của tao, phải tiếp tục phục vụ chúng tao", "không có chúng tao thì cũng chẳng có ai chào đón mày ở Mỹ đâu".
Với Quỳnh, sang Mỹ là chuyện khó, tồn tại được ở Mỹ hay không lại là chuyện khó hơn nữa. Không hiểu tiếng, không nghề nghiệp và trình độ, trước giờ sống ở Việt Nam chú yếu dựa vào nghề "chửi" và nhận tài trợ từ bên ngoài. Nếu không nghe theo chúng, không tiếp tục chửi chính quyền thì chẳng thể nào nuôi sống được mẹ già và 2 con thơ. Rồi khi hết giá trị lợi dụng, chúng sẽ chẳng tiếc gì mà không vứt họ ra đường - giống như blogger Điếu cày Nguyễn Văn Hải trước đây.
Rồi có lúc, Quỳnh sẽ nhận thấy hoá ra "thiên đường tự do" không phải toàn trái ngọt. Lúc đó rồi lại ước mơ quay về quê nhà - nơi chính quyền "cộng sản độc tài" đang áp bức, ăn ít cá biển ở gần Formosa dẫu chỉ 1 ngày thôi là hạnh phúc lắm rồi. Lúc đó thì muộn lắm rồi Quỳnh à....
(Michel TĐ47)